Chiều thứ tư:
Mẹ đợi đến trưa, gọi cho cô hỏi thăm tình hình của bạn. May mà bạn ngoan, được cô ẵm miết nên ko khóc, ăn cũng hết suất. Chiều mẹ đến đón sớm, hôm nay mẹ tới ngay lớp của bạn. Bạn đang nằm trong lòng cô, đùa giỡn. Thấy mẹ, bạn bỗng oà lên, nhưng chỉ chút thôi, rồi qua tới tay mẹ là hết. Bạn ạ chào cô rất to, tự động đeo khẩu trang, đòi mẹ mặc áo để về nữa.
Ngày thứ 5, 6, 7, 8
Sáng, ba mẹ vừa chở bạn dừng lại ở cổng trường là bạn khóc. Mẹ dỗ: “mẹ thương em mà, em đi học ngoan nghe” Bạn vừa mếu, vừa khóc, vừa nhắc lại “mẹ thương em mà” nghe thật là thảm. Chắc ý bạn là “mẹ thương em mà, răng lại để em đi học?”
Chiều, mẹ vào đón, vẫn thấy bạn cứ ngồi bên cạnh cô. Cô bảo bạn quấn cô quá, cô đi đâu cũng đòi đi theo. Mà lớp có đến 3 cô luôn mà bạn chỉ theo 1 cô thôi, chưa chịu chơi nhiều với các cô và bạn khác. Trưa ngủ thì cô phải ru, lâu lâu bạn còn mở mắt trong lúc ngủ để xem thử cô có đi đâu ko. Có hôm cô mà bạn theo bận dẫn các anh chị khác đi văn nghệ, ở lớp ko có, mà bạn ko chịu chơi với ai, suốt ngày cứ đòi “cô Châu, cô Châu..” thôi hà.
Nói chung tình hình đi học vậy là đã dần ổn định. Mà từ ngày ra ĐN đến chừ thì tình hình ăn uống của bạn phải nói là rất tồi tệ. Lúc trước bạn nói ko với cháo, còn cơm hoặc thức ăn thì vẫn chịu. Bây giờ thì bạn nói ko với tất cả thức ăn có đạm, béo. Bạn ăn đúng nghĩa ăn chay. Tức là ăn trái cây: chuối, sapôchê, cam, dưa hấu, đu đủ…, uống nước, cơm hay mì thì chỉ ăn ko, ko kèm thức ăn và chỉ dùng tay bốc, sữa cũng lắc đầu. Tình trạng này đã kéo dài 1 tuần rồi. Mẹ thì đang mệt mỏi vì bạn ốm do thời tiết, lại mới đi học kèm theo thái độ ăn uống của bạn như thế này nữa là mẹ muốn ốm theo luôn. Trên trường thì cô nói bạn ăn hết suất. Hy vọng là cô nói thật, như vậy mới mong bạn có sức mà chiến đấu, chứ mẹ thì mẹ bó tay rồi. Đã mệt lại còn bị ba cằn nhằn: “lỗi ni là vì con hư tại mẹ, tại mẹ chiều em quá, ko chịu cứng rắn với em…bla bla…” Sáng bạn í mèo nheo, đi học trễ, ba cũng cằn nhằn mẹ, , chịu nổi ko trời, mà mẹ dậy từ lúc 6h kém chuẩn bị cho bạn í đó, ba thì cứ ngủ đến 7h, lúc nào bạn dậy ba mới dậy. Con trai đi học về quấn mẹ khủng khiếp, cứ suốt ngày “mẹ bồng mẹ bồng”. Lúc nào có người giữ thì mẹ còn làm việc khác được, còn ko thì ngồi ôm bạn í suốt. Tối đến 9h30 ru bạn í ngủ xong thì mẹ mới ăn cơm, rửa chén, quét nhà, lau nhà, giặt đồ bạn í, chuẩn bị balô cho bạn í ngày mai đi học. Mẹ còn ko có thời gian tắm nữa cơ mà, có làm được việc gì khác cho riêng mẹ đâu. Vậy mà còn bị nói lên nói xuống, mẹ đuối, mẹ buông tay mất thôi.
P/S: Ông bà ngoại có đọc thì cũng đọc thôi nha, mẹ Bơ viết ra cho nhẹ lòng thôi mà. Đừng có điện thoại người này người kia nha!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét