Thứ Ba, 21 tháng 9, 2010

Mừng ngày đó em sinh ra đời, cùng vì sao xa toả sáng! 21/9/2009 – 21/9/2010

Hôm nay bạn Bơ tròn 1 tuổi.
Đúng ngày này năm trước, 4h sáng mẹ vào viện, đi lại tung tăng đến khoảng 8h là lăn lộn 2 tiếng đồng hồ nữa là được gặp bạn Bơ đó. Lúc cô bsĩ bồng bạn lại cho mẹ xem, bạn nhỏ xíu và đỏ hỏn, vừa thấy xấu vừa thấy yêu.
Rồi những ngày đầu tiên ở viện, lóng nga lóng ngóng ko biết cách bế con, dỗ con khóc, khi con ị thì mẹ quýnh quáng gọi bà nội/ngoại. Cảm xúc lần đầu tiên con ngậm vú mẹ, mút chùn chụt, yêu lắm.
Những hoạt động đầu tiên của con, biết vùi đầu vào mẹ đòi bú, biết hóng hớt nói chuyện, biết quay lại khi nghe ba mẹ gọi, biết cười thành tiếng, biết lật, biết ngồi, mọc cái răng đầu tiên, biết trườn, biết bò, gọi ba ba, biết đứng, biết đi. Mẹ đón chờ các mốc phát triển của con với niềm hân hoan, háo hức như chính mẹ khám phá được mình vậy. Tự hào biết bao.
Mẹ được hiểu biết thêm bao điều từ con, từ chính việc chăm sóc con. Biết cách xử lý khi con bị sốt, rối loạn tiêu hoá, rôm sảy, ho, sổ mũi…những việc đơn giản nhưng ngày xưa mẹ đâu cần để ý đến.
Con của mẹ ko nhiều kí, ko nhiều răng bằng những bạn khác, nhưng mẹ tự hào về con, về nhữgn cố gắng của con. Con biết tự trèo xuống giường, thích đẩy bất cứ thứ gì để bò, để đi. Lúc còn chập chững con đã rất chịu khó tập đi, té xuống cái ịch cái mông lên sàn nhà, hay ngã ngửa ra u đầu, đập vào cửa dập môi, dập trán…con vẫn ko sợ mà còn thường xuyên hoạt động. Mẹ theo những hoạt động của con, bây giờ đã sụt kí lại như hồi xưa, lại mặc được quần áo cũ rồi.
Con trai của mẹ bây giờ đã tự buông tay ra, tự đứng lên, đi về phía mẹ bằng chính đôi chân của mình, ko cần sự trợ giúp của ai cả. Con đã biết tự đứng dậy khi vấp ngã, chạy lại ôm chầm lấy mẹ. Yêu thế chứ.
Chúc mừng sinh nhật con trai, chúc mừng bạn Bơ ngày có tuổi.
Chúc cho những phát triển hàng ngày của con, chúc con hay ăn chóng lớn.
Con luôn toả sang như vì sao trong lòng mẹ.
Mẹ yêu con!




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét